Nhiều
người trẻ vẫn tự hỏi, tại sao chúng ta luôn sống và cảm thấy cô đơn?
Hoặc luôn sống mà cảm thấy bế tắc, mệt mỏi, luôn phải gánh gồng trên vai
những trách nhiệm bị dồn vào đường cùng bắt buộc phải mang theo?
Là do chính bản thân chúng ta chọn lựa, không làm bạn với niềm vui, mà chỉ làm bạn với gánh nặng tinh thần.
Chính
vì có quá nhiều thứ chi phối, nên chúng ta mới không thể tự quyết định
cuộc sống. Và càng trưởng thành, chúng ta lại càng trở thành những con
người khác. Dấu vết khắc nghiệt của cuộc đời bắt đầu khiến chúng ta
phải khước từ ước mơ, khước từ những mong muốn của bản thân, để ép mình
mau lớn.
Mỗi lần vấp ngã, trái tim lại chai sạn đi một ít. Mỗi lần tổn thương, bản thân lại tự động trở nên cứng rắn hơn.
Mọi sự lựa chọn cũng vì thế mà bắt đầu trở thành áp lực.
Đã lúc nào bạn tự vấn, rằng đã lựa chọn gì cho cuộc đời mình hay chưa?
Mỗi
sự chọn lựa đều mang hơi thở của sự sống, và cả sự đối đãi của bạn với
chính mình. Tại sao chúng ta phải chọn áp lực và đau khổ? Tại sao chúng
ta không thể chọn một cách khác, buông bỏ những thứ mà đã cố gắng đến
mệt mỏi, và mạnh mẽ đối diện để nói lên suy nghĩ thật của mình, rằng sẽ
chỉ làm những gì mình thích?
Lựa chọn để sống và
lựa chọn để sinh tồn thực ra rất khác nhau. Lựa chọn để sinh tồn chính
là cách lựa chọn để tiếp tục duy trì sự sống, còn lựa chọn để sống chính
là cách hưởng thụ sinh mạng.
Bất cứ ai cũng
không thể ép buộc bạn phải sống như thế nào, hoặc phải lựa chọn con
đường đi như thế nào. Chỉ có bạn là hoàn toàn có thể, và nhất định đừng
lãng phí những sự lựa chọn đó.
Có ai đó đã từng
nói: Hãy chọn lựa để ngày mai đừng hối tiếc. Kể cả có là sai lầm, kể cả
trong mắt người khác có là điều điên rồ hoặc khờ khạo, kể cả vấp phải
chướng ngại vật ngăn trở. Thế nhưng, cứ lựa chọn đi, chỉ cần bạn không
cảm thấy xấu hổ, chỉ cần bạn ngẩng cao đầu, chỉ cần bạn thấy hạnh phúc,
thế là đủ.
Cuộc đời mỗi người dài ngắn khác nhau,
số phận mỗi người cũng vì thế mà tốt xấu cá biệt. Nhưng hãy cứ mạnh mẽ
mà tin rằng, phải nắm chắc trong tay vận mệnh của chính mình. Chỉ có như
vậy, mới có thể đặt chân đến bên cạnh vạch đích, chỉ có như thế mới
vượt qua vạch giới hạn cuộc đời.
Quan
trọng là, chúng ta có thể vượt qua nổi những rào cản sinh ra từ chính
bản thân mình hay không. Hay là lại chạy trốn, lại đi theo những lối mòn
đã cũ, hoặc giả chỉ là ngại thay đổi, ngại khác người, ngại phải đối
diện với kết quả?
Tương lai chính là những trạm
đỗ, sự lựa chọn của bạn chính là điểm dừng duy nhất không thể quay đầu.
Nếu không quyết đoán, chỉ có thể bỏ lỡ hoặc quanh quẩn trong hành trình
của chính mình. Khi ấy, cuộc sống sẽ chỉ còn là bi kịch!
Vậy
đấy, cuộc sống có nhiều sự chọn lựa, tại sao chúng ta không chọn lựa
sống cho riêng mình, và chỉ cho riêng mình? Sống để hạnh phúc và an
nhiên, sống để tự do và nhàn tản.
Để giải thoát cho tâm hồn…
Hay nói một cách đơn giản là nắm giữ vận mệnh chứ không phải là bấu víu vào định mệnh.
Yêu một người ở xa